Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tuổi trẻ ôm mộng lớn là chuyện bình thường. Chỉ cần nhận ra thực tế phũ phàng là được.
Quy trình tiếp theo cũng không có gì đặc biệt, Ninh Tranh trong vai lão quản sự tiếp tục giảng giải một số lưu ý trong sơn trang. Sau đó, hắn giao cho Rau Hẹ Vinh toàn quyền quy hoạch khu vực bên ngoài, đồng thời cũng nêu qua ý tưởng của mình về việc xây dựng ký túc xá.
“Theo tôi thấy… việc xây dựng ký túc xá cần…”
Khi Rau Hẹ Vinh trình bày những ý tưởng quy hoạch kiến trúc đầy kinh nghiệm của mình, Ninh Tranh nghe mà liên tục gật gù. Hắn tự nhủ mình không nhìn lầm người, ít nhất cậu ta còn chuyên nghiệp hơn mình chán.
Đợi đến lúc Rau Hẹ Vinh nói khô cả cổ, Ninh Tranh nhìn trời, đã gần trưa.
“Bắt đầu làm việc thôi.”
Hắn định cố gắng làm xong việc trong chiều nay để còn xuống núi về nhà.
Ngay khi Ninh Tranh và Rau Hẹ Vinh vừa bước ra cửa, đã thấy xa xa bên ngoài cổng sơn trang có một đám "củ cải lùn" mới tới. Đám nhóc này, trai xinh gái đẹp, mặt mày phúng phính, đang đập rầm rầm vào cổng sắt, đứa nào đứa nấy mặt mày hớn hở.
“Lão gia, quản sự ơi, con đến làm không công!”
“Nhận con đi mà, làm ơn!”
“Tôi không phải đến để phá các người, tôi đến để gia nhập cùng các người!”
“Con không cần lương đâu, con trâu bò lắm!”
“Em là có ba bích, em xin vào trước!”
“Add Tele xem hàng nóng (^_-)”
Đứa nào cũng đập cửa gào thét nhiệt tình, gân xanh nổi đầy mặt, trông như sắp lên cơn.
Vốn chỉ có hơn hai mươi người chơi, vậy mà loáng một cái đã lấp đầy 100 slot.
Số lượng [Khán giả] đang xếp hàng chờ đăng nhập cũng đã chật kín 900 người, đang hóng hớt qua góc nhìn của các người chơi.
Tổng 1000 người đã đủ trong nháy mắt!
“Sao đột nhiên lại đông thế này?” Ninh Tranh hỏi Rau Hẹ Vinh.
Rau Hẹ Vinh thừa biết chuyện gì đang xảy ra.
Cậu thầm chửi trong bụng: Mất mặt quá, không sợ bị trừ điểm hảo cảm à, rồi ngượng ngùng giải thích:
“À, chắc là do đãi ngộ của sơn trang mình tốt quá! Họ đến để xin việc đấy ạ!”
“Hai mươi mấy người kia vừa offline gọi bạn bè đến cày cuốc rồi ạ. Tụi con có một cách liên lạc đặc biệt.”
Cái lũ súc sinh đó đã off game để gọi cả họ vào "khai hoang" rồi.
Thậm chí lúc này, Rau Hẹ Vinh đã đoán được tại sao game này không cần tốn tiền quảng cáo. Với chất lượng cỡ này, chắc chắn đây là một cuộc cách mạng của ngành game, cần gì quảng cáo nữa? Nực cười.
Hoa thơm bướm lượn, game ngon chó tìm.
Chưa nói đến cái khác, chỉ riêng tính năng vị giác thôi cũng đã đủ để biến cái sơn trang thợ rèn này thành một thiên đường ẩm thực, mang lại lợi nhuận khủng khiếp. Ngoài đời nghèo không ăn nổi tôm hùm, chẳng lẽ vào đây cũng không ăn nổi sao?
Game này, đi trước thời đại! Trong game này, phải ăn sập sơn hào hải vị! Lão quản sự còn bảo bao ăn bao ở!
Thấy chưa? Có tâm thế chứ lị?
So với mấy game hút máu keo kiệt khác, lão quản sự này vừa lắng nghe ý kiến, vừa kiên nhẫn chỉ dạy, lại còn hiền hòa, thậm chí còn cho chúng ta tự quản lý.
Cảm động muốn khóc. Chân thành hết mức!
Cậu đã bắt đầu hóng bữa cơm tối sau khi tan làm. Chuẩn bị tận hưởng bữa ăn dị giới đầu tiên mà lão quản sự đã thân ái chuẩn bị cho họ.
“Quản sự đại nhân, có thể cho những người này vào sơn trang để khảo hạch không ạ?” Rau Hẹ Vinh cẩn thận hỏi.
“Vậy thì tuyển hết vào đi. Sơn trang vừa bị yêu ma phá hoại, trăm sự đang chờ người làm.”
Ninh Tranh dặn dò, nghiêm mặt nói: “Chiều nay có thể bắt đầu xây dựng lại. Ta sẽ giám công cho các ngươi, ai đào đất thì đào đất, ai xây gạch thì xây gạch.”
Hắn chuẩn bị kê một chiếc ghế bập bênh ra ngồi, vừa xem bọn họ làm việc, vừa hoàn thành bài tu luyện trong ngày.
Trong lòng hắn có chút bất ngờ. Nhân lực lại được tuyển đủ nhanh đến vậy, không ngờ đơn giản thế, xem như công việc hôm nay đã xong. Tiểu Ái chẳng phải bảo chắc chắn sẽ không có ai sao? Xem ra trợ lý Tiểu Ái đúng là hơi ngáo.
Ninh Tranh lập tức nảy ra ý định "nằm ỳ" trong lúc giám sát. Buổi chiều, chắc chỉ cần ngồi giám sát xây ký túc xá là đến giờ tan làm!
Hôm nay đối với hắn thật trọn vẹn. Nhìn thấy những con người sống động nhảy nhót, tâm trạng hắn cũng vui vẻ hơn nhiều. Dù ấn tượng ban đầu không tốt lắm, ai lại đi ăn cái thứ đó cơ chứ...? Nhưng thấy họ nhiệt tình phấn đấu như vậy, cũng gỡ gạc lại được phần nào. Nhìn chung cũng tàm tạm, tuy hơi kỳ quái, nhưng cũng không quá đặc biệt.
Đúng lúc này, những người chơi trẻ tuổi vừa offline gọi bạn bè, nằm lăn ra đất ngủ, cũng lần lượt đứng dậy. Từng người một lồm cồm bò dậy, đôi mắt lờ đờ mở ra.
Bỗng nhiên, một người vừa đăng nhập đã hét toáng lên:
“Trời đất quỷ thần ơi, sao tôi lại tè dầm rồi! Cái game khốn nạn này offline không có chế độ auto à? Tôi không đi vệ sinh thì nhân vật cũng không tự đi à?”
Rau Hẹ Vinh đang chuẩn bị điều phối công việc cũng phải đứng hình.
Ơ kìa?
“Để tôi xem nào.” Cậu quay lại, rẽ đám đông ra nhìn, đũng quần của người kia đã ướt sũng.
Rau Hẹ Vinh nhíu mày: “Chỉ là off game thôi mà, có cần tè dầm không? Game này thật đến mức đó luôn à? Bàng quang không cố thêm tí nữa được sao?”
Người chơi kia trông có vẻ hướng nội, gãi đầu, lí nhí: “Hay là... mổ tôi ra, độ lại cái bàng quang dung tích lớn? Tăng dung tích không tăng giá?”
“Tôi biết mổ bụng, để tôi!” Một nữ game thủ trong đám đông hăng hái xung phong, chen lên, tay chân ngứa ngáy. “Không phải là không được đi tè, mà là nâng cấp bàng quang sẽ kinh tế hơn.”
Rau Hẹ Vinh càng nhíu chặt mày, mặc kệ mấy ý tưởng điên rồ của họ.
Ăn được, ị được thì còn hiểu được, nhưng lúc offline hệ thống không tự động xử lý hộ à? Thế thì sau này mỗi lần online lại thấy người ngợm bẩn thỉu, ảnh hưởng trải nghiệm game quá? Phải có chế độ AFK auto chứ. Hoặc là bỏ luôn cái tính năng ăn uống vệ sinh này đi, thật quá cũng không ai chơi nổi.
Hơn nữa, điều khiến Rau Hẹ Vinh lo nhất còn chưa dừng lại ở đó.
Nếu có hệ thống ăn uống, vậy thì lỡ vài ngày không online, liệu có khi nào nhân vật của mình bị chết đói không?
Cái thiết lập này nó vô lý vãi. Mỗi ngày đều phải online, mấy ngày không vào thì bay acc, xóa vĩnh viễn. Ừ thì, dev đúng là bậc thầy về giữ chân người chơi rồi đấy.
Rau Hẹ Vinh cảm thấy hơi ê răng. Game quý ở chỗ chân thực, nhưng có khi cũng "quỳ" vì quá chân thực.
Thế này là toang rồi.
Trong mắt Rau Hẹ Vinh, nếu cái lỗi game chí mạng này không được khắc phục, game này sớm muộn cũng sập. Nhưng chẳng lẽ dev không biết? Có lẽ họ thực sự muốn theo đuổi chủ nghĩa hiện thực đến cùng.
Haizz.
Rau Hẹ Vinh thở dài, thầm nghĩ: “Kiểu này thì cái bản thiết kế ký túc xá tập thể của mình phải làm lại rồi.”
Phải nghĩ cách thiết kế một khu ký túc xá tự động hóa hoàn toàn, để sau khi người chơi offline, hệ thống có thể tự dọn dẹp, cho ăn, và xử lý chất thải. Nếu không thì game này chơi sao nổi.
Rau Hẹ Vinh liếc nhìn lão quản sự đang ung dung trên ghế bập bênh: Nhiệm vụ lần này ông chủ giao đúng là khoai.
Nhưng lão quản sự này có mắt nhìn người.
Không còn nghi ngờ gì nữa! Mình chính là chân mệnh thiên tử được chọn để giải quyết vấn đề này! Cậu vốn là một người đam mê thiết kế nhà cửa, cơ khí và quy hoạch (kiểu Minecraft).
Nhưng điều kiện ở đây hơi thô sơ, làm sao để thiết kế một khu ký túc xá tự động hóa đây?
Với người thường thì là chuyện không thể, nhưng với một cái đầu nảy số liên tục, Rau Hẹ Vinh đã có phương án. Ánh mắt đầy tham vọng của cậu đổ dồn về đống đổ nát:
Vậy thì, hãy bắt đầu nhiệm vụ xây dựng đầu tiên của sơn trang, từ cái ký túc xá treo máy tự động này!
Chú thích:
Nằm ỳ: Nghĩa đen: "Để cho nó thối rữa". Là một từ lóng cực kỳ phổ biến của giới trẻ Trung Quốc, chỉ thái độ buông xuôi, không còn cố gắng, mặc kệ cho mọi thứ trở nên tồi tệ. Nó thể hiện sự mệt mỏi và phản kháng lại áp lực xã hội. VTV có một video về vấn đề này, không nhớ ngày nào.
[Slot]: Thuật ngữ tiếng Anh trong game, có nghĩa là "suất" hoặc "chỗ trống", thường dùng để chỉ số lượng người chơi tối đa có thể tham gia vào một server, một phòng, hoặc một hoạt động.
[AFK (Away From Keyboard)]: Viết tắt của "rời khỏi bàn phím". Đây là thuật ngữ chỉ trạng thái người chơi vẫn đăng nhập vào game nhưng không điều khiển nhân vật.
[Khai hoang / 开荒 (Kāihuāng)]: Một thuật ngữ trong game online, đặc biệt là các game MMORPG. Nó chỉ hành động của một nhóm người chơi là những người đầu tiên khám phá và chinh phục một nội dung mới (một bản đồ mới, một con boss mới...).