Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Quả nhiên chúng ta chỉ là cái xưởng cu li, còn bọn thương lái mới là kẻ hốt bạc đúng không?”

Rau Hẹ Vinh chẳng ngạc nhiên, mấy game quản lý sơ khai thường bắt đầu như vậy. Mở màn bằng một xưởng nhỏ, sau này phát triển lên thì sẽ mở chi nhánh bên ngoài, tự vận hành từng cửa hàng một, không cho trung gian húp chênh lệch.

Chỉ khi mở được cửa hàng, vòng quan hệ với các tu sĩ hùng mạnh mới được thiết lập!

Khách hàng tới mua sắm mới là tài nguyên thực sự: nào là Thánh Tử, Thánh Nữ, hay mấy thanh niên "sĩ diện" bị từ hôn đừng khinh thiếu niên nghèo... Phải vắt kiệt bọn họ thì mới có thể “làm giàu không khó”, mở chuỗi cửa hàng khắp thiên hạ!

Rau Hẹ Vinh lại hỏi: “Đại nhân, thợ rèn trong trang của chúng ta có thể tu luyện không? Lỡ sau này lại có ngoại địch tấn công, chúng ta biết làm sao để bảo vệ sơn trang?”

“Thiên hạ vạn vật đều có thể tu hành.”

Ninh Tranh đáp không cần suy nghĩ: “Tuy nhiên, tài nguyên để tu tiên là một con số khổng lồ không tưởng, hơn nữa còn là cửu tử nhất sinh, không phải con đường mà các ngươi có thể đi.”

“Tại sao ạ?” Rau Hẹ Vinh hỏi.

“Tu tiên trước phải tu tâm. Trẻ con thường phải vào tư thục, từ nhỏ đã phải dùi mài kinh sử, lòng có lương tri, tâm chứa thiên lý, trở thành bậc Nho sĩ rồi mới có cơ hội chạm đến ngưỡng cửa.”

“Tu tiên cần phải có linh căn, chủ yếu chia làm năm loại chính: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Vì vậy, phải chọn linh căn phù hợp với mình.”

Nghe đến đây, Rau Hẹ Vinh bắt đầu thấy hoang mang: “Ơ, linh căn mà cũng phải chọn ạ?”

“Linh căn không chọn, lẽ nào là trời sinh chắc?”

Ninh Tranh cạn lời: “Trồng linh thảo, linh hoa, đó chính là linh căn.”

“Cửu Châu trong thiên hạ đều được đặt theo tên các loài hoa. Châu của chúng ta là Tân Di Châu, nổi tiếng với hoa Tân Di, khắp nơi là biển hoa, đẹp vô cùng. Đa số tu sĩ ở châu này chỉ có thể chọn cỏ Tân Di làm linh căn... Đây được coi là đặc sản địa phương.”

Hắn ngừng lại một chút.

“Mỗi loại linh căn ứng với một loại 【Thiên Phú Thần Thông】, bén rễ trên đỉnh đầu, tam hoa tụ đỉnh... Tóm lại, đạo lý trong đó sâu xa lắm.”

Ninh Tranh nhớ lại những kinh nghiệm tu luyện mò mẫm trước đây của mình. Cũng nhờ "vận may" tốt, hắn mới nhặt được một cuốn sách nhập môn, từ đó mới biết được những kiến thức cơ bản này.

“Vãi chưởng, cái thế giới quan story-building này…” Rau Hẹ Vinh nghe mà tâm thần chấn động.

Phải đọc sách trước rồi mới tu hành, nghe có vẻ giống triết lý của Đạo giáo thời xưa: ngồi thiền, đọc sách để tu tâm. Nhưng cái linh căn này nghe lạ quá... Là "tam hoa tụ đỉnh" theo đúng nghĩa đen, trồng hoa trên đầu à?

“Dám hỏi, Cửu Châu trong thiên hạ là…” Rau Hẹ Vinh tò mò.

Ninh Tranh đáp: “Mạt Lỵ, Mãn Thiên Tinh, Tam Sắc Cận, Hải Đường, Tân Di, Tường Vi, Thánh Đạo, Đậu Khấu, Bỉ Ngạn.”

Rau Hẹ Vinh thầm nghĩ: Cửu Châu đều có linh căn đặc sản riêng à? Cậu ta cười khà khà, ra vẻ hào hùng, mày kiếm tung bay, hớn hở nói:

“Nói thẳng không giấu gì ngài! Đám dân di cư chúng tôi đây thân phận đặc biệt, là một chủng tộc bất tử, làm thợ rèn trong sơn trang này đúng là phí của giời!”

“Chúng tôi được mệnh danh là Thiên Tai Thứ Tư, dũng mãnh thiện chiến, không sợ chết, cần gì rèn vũ khí? Chúng tôi nguyện bái Trang chủ làm nghĩa phụ, giúp ngài chinh phạt giang sơn, quét sạch tông môn thiên hạ!”

Dù không hiểu tại sao game này lại thật đến thế, nhưng trong mắt cậu, trò mô phỏng kinh doanh này chắc chỉ gói gọn trong bản đồ sơn trang. Giờ mình đề nghị ra ngoài chinh phạt thiên hạ, phá vỡ giới hạn bản đồ, biến game quản lý thành game chiến thuật sandbox khổng lồ, xem ngài ứng phó ra sao? Chắc AI treo máy luôn chứ gì.

Ninh Tranh nghe xong, không hiểu "Thiên Tai Thứ Tư" là cái quái gì, bèn ngầm hỏi Tiểu Ái. Sau khi được giải thích, hắn mới biết đây là một thuật ngữ mạng xuất hiện vào những năm sau khi hắn xuyên không. Đại khái là chỉ việc người chơi cậy mình có thể hồi sinh, dùng chiến thuật "biển người" để đè bẹp kẻ địch.

Mặt hắn ngay lập tức trở nên quái dị: “Nhóc con mắt cạn. Chủng tộc đặc biệt gì chứ, chẳng qua là một đám dân thường có chút năng lực quèn mà thôi.”

“Trong giới tu sĩ, việc tạo ra linh hồn, quỷ vật để làm nô lệ hay các binh đoàn bất tử không hiếm lạ gì, thậm chí đầy rẫy ra, mà còn dễ dùng hơn nhiều.”

“Bản thân tu sĩ, khả năng bất tử còn vượt trội hơn. Lấy ví dụ lão phu đây, mới tu thành cảnh giới nhập môn thô thiển, Ngũ Thể Cảnh tầng thứ nhất.”

Nói đoạn, Ninh Tranh vung kiếm tự chặt phăng đầu mình, rồi lại gắn sọ lên cổ. “Bất tử kiểu này, không có gì lạ.”

Rau Hẹ Vinh: “...”

Đệt.

Cái lão quản sự này... vừa tự chém bay đầu mình ngay tại trận.

Thế mà bảo đây mới là cảnh giới nhập môn bé tẹo?

Ngũ Thể Cảnh... lẽ nào là nghĩa đen? Tầng thứ nhất tu thành cái đầu, nên đầu mới trâu bò vậy sao?

Ninh Tranh thấy vẻ mặt mắt chữ A mồm chữ O của cậu nhóc này cũng khá thú vị.

Đây là thời đại mà sức mạnh cá nhân lên ngôi. Một cường giả có thể càn quét cả thế gian, kinh diễm vạn cổ, số lượng đông thì có ích gì?

Tính cách Ninh Tranh vốn ôn hòa, lại đã lâu không được nói chuyện với người bình thường nên cũng vui vẻ tán gẫu. Hắn chỉ tay lên trời: “Thấy những vì sao kia không?”

Rau Hẹ Vinh gật đầu.

Thế giới này lạ thật, ban ngày mà sao vẫn sáng lấp lánh, trông vừa dị vừa đẹp.

Ninh Tranh nói: “Đó là từng cặp mắt. Là của tông môn lớn nhất Cửu Châu hiện nay, Cửu Tuệ, cũng chính là triều đình, đang giám sát các châu huyện dưới quyền!”

“CÁI GÌ?” Rau Hẹ Vinh sốc tận óc.

Ninh Tranh thấy cậu ta kinh ngạc thì trong lòng thầm đắc ý, cảm thấy khá oai. Đây là điều hắn tình cờ nghe lỏm được từ bọn yêu nhân, thực ra hắn cũng không biết nhiều. Nhưng lúc đó, hắn cũng bị sốc y như vậy.

Ở xa tít trên trời mà vẫn còn sáng rực, con mắt phải to đến mức nào?

Vậy thì cơ thể của những tu sĩ hùng mạnh đó, phải khổng lồ đến mức nào?

Vấn đề này Ninh Tranh vẫn suy nghĩ mỗi ngày, và hắn có hai giả thuyết:

Có lẽ cơ thể họ thực sự khổng lồ như vậy, đầu đội trời chân đạp đất, dùng mắt thật để quan sát thế gian. Phàm nhân chỉ như lũ kiến, bị họ chăn dắt qua các mùa.

Hoặc có lẽ cơ thể họ không lớn đến thế, họ chỉ móc mắt mình ra rồi treo lên trời để giám sát.

Bất kể là khả năng nào, cường giả của thế giới này cũng nằm ngoài sức tưởng tượng.

Rau Hẹ Vinh lẩm bẩm: “Từng vì sao là các vị đại thần, vậy mặt trăng và mặt trời chẳng phải là...?”

Ninh Tranh gật đầu. “Là vị Thánh Nhân đã sáng lập ra Cửu Tuệ Vương Triều.”

Rau Hẹ Vinh lập tức im bặt. Chí lớn vừa nhen nhóm đã bị dập tắt không còn một mống. Cả người cậu chết lặng.

“Hehe, bọn mình đúng là một lũ tép riu! Thiên Tai Thứ Tư cái gì chứ... Thôi, cứ ngoan ngoãn làm thợ rèn quèn, làm bầy heo hút máu ngu ngốc cho rồi.”

Trong lòng Rau Hẹ Vinh dậy sóng.

Lão quản sự này quả thực rất hiền từ, dễ nói chuyện, nhìn là biết thật lòng tốt với họ, đúng chuẩn "trưởng làng tân thủ".

Nhưng mà, đây rõ ràng là một game quản lý sơn trang khép kín, sao cái thế giới quan bên ngoài nó lại ảo ma đến thế?! Thần ma đầy đất.

Đây là một thế giới siêu nhiên sống động, họ không có ưu đãi gì, cũng chẳng có hack game như đánh quái lên cấp. Lũ thợ rèn quèn này mà chăm chỉ tu luyện, e là phải mất vài năm mới đột phá nổi một cảnh giới. Nhưng ngoài đời, ai chơi game được vài năm, vài chục năm chứ? Huống hồ đột phá xong cũng chỉ là một cảnh giới nhỏ.

Người ta đến đây để chơi game, chứ đâu phải để ngồi tù thiền!

Thử bắt một người ngồi như thế nửa năm xem? Đảm bảo cai nghiện game vĩnh viễn.

Dựa trên thông tin hiện tại, so với việc tu luyện khô khan mấy chục, mấy trăm năm để thành đại tu sĩ, thì việc rèn đồ, trồng cây, nghiên cứu chế tạo pháp bảo vẫn vui hơn nhiều.

Cũng chính vì thế, Rau Hẹ Vinh ngược lại thấy cái thế giới quan chân thực này khá thú vị. Không có kiểu nhân vật chính bá đạo, không có hệ thống đập vào mặt, đãi ngộ y như dân bản địa. Chủ đạo là một phong cách chân thực và hardcore.

“Tôi hiểu rồi! Không dám mơ tu luyện, tôi sẽ trở thành Vua Thợ Rèn!!!”

Vẻ mặt Rau Hẹ Vinh trở nên kiên định, móng tay bấu chặt vào da thịt.

Ninh Tranh tuy không hiểu sao cậu ta lại phải tự cấu mình ra vẻ chính khí như vậy, nhưng vẫn hài lòng gật đầu. Đúng là trẻ nhỏ dễ dạy, cuối cùng cũng dập tắt được cái ý nghĩ viển vông đó.

Chú thích:

"Vua Thợ Rèn": Một sự nhại lại (parody) rất rõ ràng của "Vua Hải Tặc" (One Piece), "Vua Pháp Thuật" (Shaman King). Nó thể hiện quyết tâm trở thành người giỏi nhất trong một lĩnh vực cụ thể, dù lĩnh vực đó có vẻ "phèn" như làm thợ rèn.

[Cửu Châu (九州)]: Trong văn hóa và lịch sử Trung Quốc, "Cửu Châu" là tên gọi cổ xưa để chỉ toàn bộ lãnh thổ Trung Quốc. Nên đa số truyện Trung thì thường để tên map là cửu châu nói chung.

[Hardcore]: Một thuật ngữ trong game, chỉ những trò chơi có độ khó cao, đòi hỏi kỹ năng, sự kiên nhẫn và đầu tư thời gian lớn từ người chơi.

[Sandbox (Hộp cát)]: Là một thể loại game mà người chơi được trao quyền tự do sáng tạo và hành động trong một thế giới mở, không bị giới hạn nhiều bởi cốt truyện chính.

[Thiên Tai Thứ Tư / 第四天灾 (Đệ Tứ Thiên Tai)]: Đây là một thuật ngữ rất phổ biến trong giới tiểu thuyết mạng Trung Quốc, đặc biệt là thể loại game hoặc xuyên không. Nó dùng để chỉ cộng đồng "người chơi". Ba thiên tai đầu tiên thường là các thảm họa tự nhiên (động đất, lũ lụt, dịch bệnh), còn "thiên tai thứ tư" chính là người chơi - một lực lượng bất tử, không sợ chết, có thể dùng số lượng áp đảo và các chiến thuật "bẩn" để phá vỡ sự cân bằng của thế giới game.