Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dù cảm thấy dạ dày đang co thắt, nhưng vẻ mặt của Rau Hẹ Vinh lại càng lúc càng lộ rõ sự kinh ngạc và phấn khích.

Quá đỗi chân thực.

Cứ như thể một siêu công nghệ từ tương lai đã xuyên không về thời hiện đại.

Lần này đúng là vớ được vàng rồi.

Công nghệ kiểu này chắc chắn sẽ là một cú sốc cực lớn đối với toàn ngành game.

Thế nhưng, cơn tò mò của cậu còn chưa kịp thỏa mãn được vài phút thì đã thấy những người chơi khác cũng đăng nhập, lần lượt bước ra từ các lùm cây xung quanh.

Trông họ không giống người cho lắm, toàn thân đều có làn da màu đồng. Đó là một đám nhóc lùn tịt, trông vừa loli vừa shota, cao chừng một mét hai, da dẻ có vẻ săn chắc, tựa như da bò.

Lúc này Rau Hẹ Vinh mới phát hiện ra cơ thể của mình cũng chẳng phải người thường, mà là một củ cải lùn tịt y như họ.

Bầu không khí u ám, ngột ngạt, thậm chí có phần tà dị. Lẽ nào đây là một thế giới siêu nhiên thuộc thể loại kỳ ảo?

Làm thợ rèn ở một nơi thế này ư?

Bí ẩn thật đấy.

Trong lúc cậu đang mải mê suy nghĩ, những tiếng xì xào đã vang lên xung quanh.

“Đây là đâu vậy?”

“Thật vãi! Nhìn bộ dạng rách rưới này, chúng ta là một đám dân tị nạn đi ngang qua à?”

“Tiếp theo chắc là phải lên sơn trang trên núi phỏng vấn rồi.”

“Tị nạn cái con khỉ! Không thấy chúng ta đều là sinh vật da đồng à, nhìn là biết không phải người rồi.”

“Không phải người thì không được làm dân tị nạn chắc?”

“Đói quá bây, sao lại có cảm giác đói được nhỉ? Game này đỉnh thật sự.”

“À mà, mặt mũi của chúng ta không phải là được tái tạo theo phiên bản hồi nhỏ ngoài đời thật đấy chứ? Tự nhiên nhớ lại hồi tám tuổi đáng yêu nhất của mình.”

“Bro trông chất đấy.”

“Cậu cũng không kém, trông ngu vãi.”

Bọn họ ríu rít bàn tán, mặt mày hớn hở, vừa nghiên cứu vừa sờ mó mọi thứ xung quanh. Có thể thấy phần lớn đều là những game thủ chân chính, bắt đầu phân tích cốt truyện.

Không khí này đúng là thần sầu! Gió này, cây này, mây này, cả cái cảm giác ngột ngạt này nữa, y như một game kinh dị giải đố. Một đám dân di cư chuẩn bị tiến vào một sơn trang cổ quái bí ẩn, quá giống mô-típ “biệt thự trong bão tuyết” rồi còn gì.

Với cái không khí này, mở màn mà không chết vài mạng thì có mà vô lý!

Ai nấy đều cảm thấy một bầu không khí huyền bí khó tả đang bao trùm lấy mình.

“Mọi người trật tự! Để tôi nói một câu. Chúng ta đang ở cổng sơn trang, theo quy trình thì lát nữa sẽ vào phỏng vấn.”

Với tư cách là người vào game đầu tiên, Rau Hẹ Vinh đứng ra lĩnh xướng. Cậu ta sờ sờ lại cục "đặc sản" trên tóc, rồi dùng ngón tay quẹt một ít đưa cho mấy người chơi bên cạnh, mặt mày nghiêm túc nói:

“Thế giới này có vị giác đấy.”

Rau Hẹ Vinh cười toe toét: “Nếm thử cho biết mùi đời đi, game này xịn lắm đấy anh em. Thời thế thay đổi rồi!”

Nghe Rau Hẹ Vinh nói vậy, cả đám lập tức xúm lại thành một vòng tròn.

“Mặn mặn, là vị mặn.”

“Game ảo thật đấy, vị nó thấm vào lưỡi luôn này.”

“Mà hơi lạ anh em ạ, có nét giống món lòng già khét tiếng.”

Bầu không khí căng thẳng ban nãy lập tức tan biến, mọi người lại xôn xao bàn tán.

Vừa lúc đó, Ninh Tranh lên núi chuẩn bị mở cửa làm việc cũng vừa tới. Hắn nhìn thấy một đám du khách từ thế giới khác đang chia nhau... nếm thử thứ gì đó trên bãi cỏ trước sơn trang.

Cổ họng hắn khô khốc ngay tức thì.

Trong một khoảnh khắc, hắn đã tưởng mình nhìn nhầm.

Nhưng cái thứ cách vài ba ngày lại từ trên trời rơi xuống này thì làm sao mà nhầm được?

“Không có âm khí, cũng không bị tà ma nhập.” Ninh Tranh khịt khịt mũi.

Thành thật mà nói, lần đầu gặp mặt sau hai mươi năm, ấn tượng của Ninh Tranh về họ không được tốt cho lắm.

Khẩu vị và thói quen ăn uống của con người sau 25 năm đã trở nên siêu việt và trừu tượng đến thế rồi sao?

Dù sao thì…

Ninh Tranh, một người thích ăn ngọt và có khẩu vị bình thường, đột nhiên nhận ra mình và họ hoàn toàn là hai thế giới khác nhau. Đáng tiếc là hắn không còn được thấy xã hội kia trông ra sao nữa, chỉ có thể qua dăm ba câu chữ của họ mà mường tượng về lối sống và phong tục nơi đó.

Trông họ dường như cũng trạc tuổi mình. Lũ trẻ con thời mình mới lớn lên sau hai mươi năm, sao đứa nào cũng tiến hóa thành vượn người hết rồi thế này...

Nhưng hắn vẫn nén lại nỗi nghi hoặc trong lòng, quyết định mắt không thấy, tai không nghe.

Khoan dung là một đức tính tốt.

Không nghĩ ngợi nhiều, Ninh Tranh trong vai lão quản sự bước tới thực hiện nhiệm vụ, lấy chìa khóa mở cổng sơn trang rồi nói: “Các ngươi là đám dân di cư đến sơn trang ứng tuyển thợ rèn hôm nay phải không?”

Mọi người chợt sững sờ.

Một phong thái tiên phong đạo cốt.

Vị lão nhân ăn vận giản dị này mang lại một cảm giác vô cùng hiền hòa. Đó là một loại khí chất mà người thường không thể nào diễn ra được, dường như ông đã hòa làm một với thiên nhiên xung quanh, tan vào trong bức tranh sơn thủy hữu tình của đất trời.

Thực tế, tu sĩ ở thế giới này đều phải đọc sách thánh hiền trước khi tu đạo. Phải thông tỏ lý lẽ, soi sáng tâm can, phân biệt thiện ác, am hiểu đạo lý trời đất, trở thành một bậc đại nho uyên bác trong cõi trần, khai mở Tam Hoa Tụ Đỉnh, cảm ngộ đất trời rồi mới có tư cách bước vào con đường tu đạo vấn tiên trong truyền thuyết.

Vấn tâm, mới có thể vấn đạo. Đó mới là chính pháp tu tiên cổ điển.

Sau hai năm tu luyện nhập Tiên môn, học thức uyên thâm khiến khí chất của Ninh Tranh không hề tầm thường.

“Lão tiền bối, chúng tôi là thợ rèn đến ứng tuyển.”

“Vâng ạ.”

Từng người một vội vàng ra vẻ nghiêm túc, đứng thẳng tắp, bắt chước dáng điệu của Ninh Tranh, nhưng trông lại kệch cỡm, ra vẻ một cách khôi hài.

“Vào đi, đừng ồn ào, Trang chủ không thích.”

Ninh Tranh cất giọng trầm khàn, liếc nhìn bọn họ rồi gật đầu, thong thả bước vào sơn trang. Phía sau, cả đám dân di cư nối đuôi nhau đi theo.

“Tiếp theo, nếu các ngươi muốn ứng tuyển thợ rèn thì sẽ có một tháng thử việc.”

Ninh Tranh quay người lại, dặn dò: “Các thợ rèn hãy đi làm quen với xung quanh. Ai muốn ứng tuyển quản sự thì theo ta.”

Không một người chơi nào rời đi, tất cả đều định theo hắn để thử vận may ứng tuyển quản sự. Ninh Tranh thấy vậy cũng chẳng bận tâm.

“Xếp thành một hàng, để ta xem nào.” Đến Đại điện, Ninh Tranh đứng phía trước, quan sát điệu bộ của từng người.

“Chính là ngươi!”

Quá trình tuyển quản sự cũng không phức tạp. Chỉ sau vài cái liếc mắt, Ninh Tranh đã chỉ vào một người và nói.

“Tôi làm quản sự á?” Rau Hẹ Vinh mừng rỡ ra mặt. Lẽ nào đây là phần thưởng ẩn cho người chơi đầu tiên?

“Phải.” Ninh Tranh gật đầu. “Nếu không hợp, sau này sẽ đổi.”

Dù gã này lúc nãy có hành động cực kỳ quái gở, nhưng hắn vẫn chọn cậu ta.

Đây không phải là chọn bừa.

Bởi vì trong cả đám người hắn gọi tới, chỉ có khí vận của Rau Hẹ Vinh là tăng vọt trong khoảnh khắc này. Điều đó có nghĩa là vận may của cậu ta sắp tới sẽ tăng lên nhờ một cơ duyên nào đó!

Cậu ta sắp có kỳ ngộ, điều này cũng chứng minh ngược lại rằng: sau một loạt các bài phỏng vấn, Ninh Tranh cuối cùng rồi cũng sẽ chọn cậu ta làm quản sự vì thấy năng lực của cậu ta là phù hợp nhất.

Nếu tương lai đằng nào mình cũng chọn cậu ta, vậy chi bằng đi đường tắt, đỡ mất mấy tiếng phỏng vấn vô ích.

Đây cũng là một trong những cách Ninh Tranh sử dụng “khí vận” của mình: suy luận ngược ra kết quả.

Ngay cả khi không dùng đến điểm khí vận, chỉ cần liếc xem vận khí trong ngày của đối phương cũng có vô số diệu dụng.

Ví dụ, khi chuẩn bị giết ai đó, nếu khí vận của người đó trong ngày bỗng dưng sụt giảm, nghĩa là mình gần như chắc chắn sẽ thành công, có thể trực tiếp ra tay. Ngược lại, nếu chuẩn bị đi ám sát mà khí vận của đối phương lại tăng vọt, thì có nghĩa là mình đang tự đi nộp mạng, biến bản thân thành đại kỳ ngộ cho kẻ đó.

Đây chính là công dụng của thuật Vọng Khí.

Dĩ nhiên, nó không hoàn toàn chính xác, thậm chí có thể đưa ra phán đoán sai lầm.

Tóm lại, nhờ vào việc xu cát tị hung như thế này mà hắn đã có thể ẩn náu và sống ung dung tự tại giữa Linh Trang đầy rẫy hiểm nguy dưới chân núi.

Chú thích:

Xu cát tị hung : Một thành ngữ , có nghĩa là "tìm đến cái may, tránh xa cái rủi", tóm lại là tìm may tránh rủi.

Biệt thự trong bão tuyết - motif: là cách gọi vui, dễ hiểu cho một tình huống kinh điển: một nhóm người bị mắc kẹt trong một không gian giới hạn, không thể thoát ra, và một trong số họ (hoặc nhiều hơn) là kẻ nguy hiểm/kẻ sát nhân. Nó đại diện cho sự căng thẳng, nghi ngờ và yếu tố suy luận trong môi trường cô lập. Việc người chơi liên tưởng đến mô-típ này cho thấy họ đang kỳ vọng vào một cốt truyện kịch tính, có yếu tố kinh dị, giải đố.

[Loli / Shota]: Là các thuật ngữ bắt nguồn từ văn hóa manga/anime Nhật Bản. "Loli" (ロリ) chỉ các bé gái hoặc nhân vật nữ có ngoại hình trẻ con. "Shota" (ショタ) là phiên bản nam, chỉ các bé trai hoặc nhân vật nam có ngoại hình trẻ con.

[Lòng già khét tiếng / 九转大肠]: "Cửu chuyển đại tràng" là một món ăn nổi tiếng của tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Tuy nhiên, nó đã trở thành một "meme" cực lớn trên mạng xã hội Trung Quốc sau một chương trình truyền hình nấu ăn master chef, trong đó một đầu bếp làm món này mà không làm sạch kỹ, khiến giám khảo ăn vào có biểu cảm vô cùng "khó đỡ". Có thể lấy tên tiếng trung tên món và thêm từ meme vào để xem biểu cảm của ông giám khảo.