Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Lúc này, đám thợ rèn vẫn đang túm năm tụm ba, xôn xao bàn tán về drama của Rau Hẹ Vinh.
Tô Ngư Nương hết nói nổi, chạy đến đá vào chân một gã: “Thôi buôn dưa lê đi, làm việc nhanh lên! Người ta sắp online rồi đấy, bộ các người chơi game mà cũng quẹt thẻ chấm công đúng giờ à?”
Đám thợ rèn không có phản ứng gì nhiều với việc Tô Ngư Nương "lên ngôi". Uy tín của cô đã đủ, cộng thêm màn trò chuyện với Rau Hẹ Vinh hôm qua nữa...
Thủ phạm chính là cô ta! Quả nhiên, kịch bản trinh thám "án mạng nhà nghỉ trên núi tuyết" đã bắt đầu rồi!
Nhưng mọi người cũng chỉ dám lẩm bẩm trong lòng rồi bắt đầu làm việc. Thế nhưng, vừa làm được một lát, họ lại không nhịn được mà tiếp tục hóng hớt:
“Tám giờ năm phút rồi, sao hắn chưa vào game? Trễ năm phút lận đấy! Nếu đây là giờ đi raid trong guild, bang chủ mà vắng mặt thế này thì guild chả toang à?”
“Không hiểu, cái này đâu phải sụp đổ hình tượng gì đâu? Rõ ràng là nạn nhân mà.”
“Ông hiểu cái bíp gì, đây gọi là ‘social death’ đấy, đi thi chắc được cộng hết 30 điểm vùng, quá khứ đen tối bị đào lên hết rồi.”
“Đúng đúng! Mấy người nghĩ đơn giản quá. Có người thà chết chứ không muốn bị ‘chết xã hội’. Các người bị tai nạn giao thông việc đầu tiên còn là format điện thoại cơ mà! Hay thử công khai lịch sử trình duyệt cho gia đình bạn bè xem, dám không?”
“Vãi, ha ha ha, tôi hiểu rồi.”
“Còn cười? Thảm vãi nồi ra chứ. Cứ nghĩ đến cảnh bố mẹ anh em nhìn mình bằng ánh mắt kỳ dị vì biết mình là simp chúa… tôi ngại đến mức chỉ muốn úp mặt vào bô, trốn ở nhà không dám ra đường.”
“À, mà vụ ‘Đồng Thủ Sơn’ hôm qua, các ông thấy sao?”
“Ừm, tôi thấy thú vị đấy. Kể cả ban đầu không phải, thì kiểu gì thằng dev chó rình mò sau lưng cũng sẽ âm thầm ‘chôm’ ý tưởng, sửa lại thiết lập để biến nó thành Đồng Thủ Sơn thật thôi.”
“Vì nó là một cái đầu lâu vàng à? Nên Pháp Đồng được tạo ra từ Thức Hải, có thể chứa vô tận pháp lực? Dev game cài cắm plot twist ghê vậy!”
“Nhưng nó màu đồng thau mà.”
“Biết đâu đầu lâu của người ta bị tróc sơn thì sao!”
Mọi người vừa làm việc vừa tán gẫu vui vẻ, rõ ràng đã biến nơi này thành một phòng chat.
Tô Ngư Nương được thăng chức lên quản lý, không cần phải đi phụ hồ nữa. Cô vừa giám sát đám "rau hẹ" làm việc, vừa lén lút mon men đến cạnh lão quản sự, định tranh thủ hỏi vài chuyện.
Cô khác với Rau Hẹ Vinh. Rau Hẹ Vinh là kiểu người đam mê kinh doanh, một tài năng quản lý thực thụ. Còn cô là kiểu game thủ cạnh tranh, thích cảm giác mạnh, phiêu lưu, đánh quái, cày cấp, nên rất hứng thú với việc tu luyện.
Nhưng tu luyện lại không phải lối chơi chính của game này. Nếu cô tu luyện như NPC bản địa, phải mất cả chục năm thì chậm quá. Linh căn! Nghe thôi đã thấy cuốn lắm rồi! Phải thử mới được.
“Lão quản sự đại nhân, nếu tôi muốn tu luyện thì phải làm thế nào ạ?”
Mắt Tô Ngư Nương sáng rực, cô giơ bắp tay lên, cả khuôn mặt đều viết rõ hai chữ "Nhiệm vụ ẩn", tự tin khoe khoang: “Thật không giấu gì ngài, trong chủng tộc của chúng tôi, tôi chính là kỳ tài luyện võ vạn người có một!”
Ninh Tranh ngẩng đầu nhìn cô, hắn quá hiểu cái giọng điệu mong đợi này. Năm xưa, hắn cũng từng như vậy, nhưng hiện thực đã vả cho hắn một cú trời giáng. Tên quản sự mập ú kia đã nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ, nói: “Thứ phế vật như ngươi mà cũng đòi tu luyện?”, như thể đang nhìn một con chó hoang.
Nói cho sang thì là "đạo không thể tùy tiện truyền", nói thẳng ra thì là, ai muốn có kẻ khác tranh giành tài nguyên với mình chứ? Mặc dù ngày nay pháp môn tu hành đã phổ biến, ai cũng có cơ duyên siêu thoát, nhưng đó là phải đạt đến tiêu chuẩn "nho sĩ" mới được truyền dạy. Nô lệ mà cũng đòi đọc sách, tu luyện ư?
“Tu luyện là một việc vô cùng khó khăn. May cho cô là gặp được ta, ta có thể giúp cô san phẳng con đường tìm tiên, bớt đi nhiều khổ ải và đường vòng.”
Ninh Tranh thở dài, đứng dậy mở cửa. Một lát sau, hắn từ thư phòng lấy ra mấy quyển sách: “Tu luyện trước hết phải tu tâm. Nếu cô đọc hiểu được chúng, cô sẽ có tư cách tu luyện. Nếu vẫn không bỏ cuộc, ta có thể cho cô thử.”
Tô Ngư Nương ngơ ngác nhìn ba cuốn sách: «Ngộ Chân Tâm Học», «Cách Vật Tri Kỷ», «Thanh Tâm Luận Ngã». Vừa mở trang đầu tiên, một bầu không khí triết học Đạo giáo đậm đặc ập tới, toàn là những lời tu thân dưỡng tính.
Hóa ra đây là game dưỡng sinh à.
Rất nhanh, Tô Ngư Nương chìm đắm vào trong đó. Cô vốn là sinh viên xuất sắc, cũng muốn xem thử trong sách này có gì cao siêu, hay chỉ là một mớ hổ lốn sao chép từ các tư tưởng kinh điển ngoài đời.
Một lát sau, cô dần cảm thấy có gì đó không đúng.
“Sách này... ảo thật đấy! Tự thành một hệ thống triết lý riêng? Những luận điểm trong này, thoạt nhìn thậm chí còn sâu sắc hơn cả lời của các cụ thời xưa... Làm game thôi mà sách vở cũng công phu đến vậy sao?”
Cô trở nên phấn khích, nhanh chóng lĩnh hội được hệ thống của thế giới này.
Tại sao phải đọc sách? Bước đầu tiên của tu hành là mở Tam Hoa (Tinh, Khí, Thần), mở ra ba cánh cửa này chính là xây dựng cây cầu nối liền Trời và Đất. Về bản chất, đó là quá trình "vấn tâm" – tự vấn lòng mình để tìm ra bản ngã.
Điều này, ngay cả phần lớn người hiện đại được ăn học từ nhỏ cũng không làm được. Rất nhiều người sống cả đời trong mơ hồ, sáng đi tối về, được chăng hay chớ, không có ước mơ, không có niềm tin kiên định. Huống hồ là người xưa, những người còn chưa từng đọc sách? Không đọc sách, họ thậm chí còn không hiểu nổi thế giới! Họ tự vẽ đất làm nhà tù, cả đời không ra khỏi làng, chỉ biết đến mảnh ruộng ba sào, ánh mắt toát lên vẻ ngu ngốc chất phác.
Vì vậy, phải đọc sách. Nếu không, họ sẽ không thể vượt qua cửa ải "vấn tâm" để mở ra cầu nối Thiên Địa.
Nói một cách "ngầu" hơn:
Bạn có thể không có đủ thời gian để đi khắp thế gian, nếm trải bụi trần, ngắm nhìn phồn hoa.
Nhưng khi bạn đọc vạn cuốn sách, thấy được cuộc đời, lý tưởng, con đường, và đức tin của người xưa, bạn sẽ được sống lại những cảm ngộ, những bi thương và tình yêu lớn lao mà họ đã trải qua.
Cuối cùng, vào một buổi sáng, bạn đặt sách xuống và khẽ thở dài: "Vạn cuốn sách kia chẳng phải ta, mới hay biết ta chính là ta."
Khi đó, bạn đã thành, và cuối cùng cũng thấy được cái thế giới bao la trong trời đất này.
“Game này... đẳng cấp thật sự.”
Tô Ngư Nương bỗng ngẩn người, cô ngẩng đầu nhìn bầu trời rộng lớn trên sơn trang, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc: “Tu đạo, tu đạo... đây mới chính là Đạo.”
Ninh Tranh nhìn cô rồi lắc đầu. Tu hành quá khó, không phải chuyện một sớm một chiều.
Tuy nhiên, việc họ tu hành cũng có cái lợi. Dù sao cũng không tu thành công được, nhưng lại mang đến hai lợi ích lớn:
Một là, số lương họ nhận được (Pháp tiền) sẽ có chỗ để tiêu.
Hai là, dù không có tu vi, nhưng cơ thể được linh khí tôi luyện sẽ trở nên cao cấp hơn, biến thành vật liệu rèn thượng hạng. Thân thể đó, nghĩ thôi đã thấy thèm.
Thế chẳng phải là một vòng tuần hoàn hoàn hảo sao? Thợ rèn làm việc kiếm tiền, dùng tiền để nâng cấp cơ thể, chết đi rồi, cơ thể lại biến thành vật liệu rèn. Số tiền đó chẳng phải lại quay về túi của sơn trang sao?
"Kiếm tiền ở đâu, tiêu tiền ở đó, một xu cũng không mang đi được?" Ninh Tranh vuốt cằm, thầm tính toán.
Hơn nữa, dù đột phá cảnh giới cao mất hàng năm trời, nhưng nhập môn cảnh giới thấp thì họ vẫn có khả năng! Trở thành một tu sĩ hỗ trợ cấp thấp nhất cũng có ích.
Giới tu tiên có rất nhiều nghề phụ không chiến đấu. Sơn trang của hắn đi theo con đường Luyện Khí Sư, ngoài ra còn có Linh Nông, Luyện Đan Sư.
Trong giới tu tiên, Linh Nông là đông đảo nhất, chủ yếu là trồng Linh Gạo. Nhưng muốn làm Linh Nông cũng phải tu thành tầng thứ nhất của Ngũ Thể Cảnh, mở Tam Hoa Tụ Đỉnh, nhập môn thành tu sĩ. Giống lúa khác nhau sẽ cho ra Linh Gạo khác nhau.
Vùng đất này thuộc tộc Đạo Miêu, một dân tộc thiểu số lưu truyền vu thuật. Đặc sản bản địa của họ là loại Linh Gạo tên là 【Tửu Đạo】(Lúa Rượu). Loại Mộc linh căn này sẽ hiển thị "Thiên Phú Thần Thông" tương ứng là 【Đạo Hoa Đỉnh Đầu】: tóc sẽ mọc ra thành những bông lúa mạch màu vàng óng như bím tóc tinh xảo, mang đậm nét đặc trưng của dân tộc thiểu số. Đây chính là sự đặc thù của linh căn, một số loài thực vật chỉ có ở những vùng đất nhất định.
Linh Nông mỗi ngày phải ngồi thiền, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt để thúc đẩy 【Đạo Hoa Đỉnh Đầu】 phát triển, sau đó dùng linh thủy gội đầu, bón phân, trừ sâu. Nghe nói một số cặp đôi Linh Nông cấp thấp, bữa sáng của họ chính là ôm lấy tóc của đối phương mà gặm ngấu nghiến, không thèm bóc vỏ trấu, cốt để tiết kiệm. Cuộc sống của Linh Nông cũng khổ cực lắm.
Một khi đã trở thành Linh Nông, linh căn không thể thay đổi, cả đời sẽ là một nghề phụ không chiến đấu. Các tu sĩ khác đi ngang qua đây đều sẽ kinh ngạc: "Thổ dân ở đây man rợ thật, trồng được cả lúa trên đầu", "Người ta mở Tam Hoa tinh-khí-thần, nhà này mở ra hoa lúa", "Phải tôn trọng phong tục địa phương", "Mua ký gạo đặc sản mang về"...
Nói gì thì nói, Linh Gạo, Pháp Tiền, và Ruộng Thịt được gọi là ba tài nguyên tu luyện cơ bản. Ninh Tranh chưa từng ăn Linh Gạo hay Ruộng Thịt, chỉ dùng Pháp Tiền để tu, nên tốc độ rất chậm. Nói cách khác, ngoài năng lực khí vận đặc biệt, cảnh giới của hắn hiện tại chỉ tương đương với một Linh Nông tán tu quèn ở bên ngoài.
Ninh Tranh nhìn Tô Ngư Nương đang vất vả đọc sách, cố gắng lĩnh hội, rồi thở dài: "Tuy khả năng không lớn, nhưng nếu thật sự thành công, có lẽ mình nên tìm một linh căn cho cô ta, thử để cô ta tu luyện loại linh căn Linh Nông không chiến đấu này, mọc ra một mái tóc tết bím lúa vàng óng ả."
Chú thích:
Một vài chú thích phổ biến trên mạng rồi nên sẽ bớt phần chú thích này, nếu bạn muốn thêm chú thích nào thì comment, mình sẽ bổ sung sau.
Social Death / Chết xã hội (社死): Một thuật ngữ mạng chỉ tình huống một người bị bẽ mặt, mất mặt trước đám đông (cả online và offline) đến mức không dám đối mặt với xã hội nữa, như thể đã "chết" trong các mối quan hệ xã hội. Câu cảm thán chữa cháy về bản thân là "Quê chết mất!" hay "Mời đoàn mình di chuyển lên núi"...
Raid / Đi raid: Trong game online (đặc biệt là MMORPG), "raid" là một hoạt động quy mô lớn, đòi hỏi nhiều người chơi hợp tác để đánh bại một con boss hoặc hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn. Bang chủ vắng mặt giờ raid là một lỗi nghiêm trọng.
Vấn tâm / Minh tâm kiến tính: Các khái niệm trong tu luyện của Đạo giáo và Phật giáo. "Vấn tâm" là tự hỏi lòng mình. "Minh tâm kiến tính" là làm cho tâm trí sáng suốt để thấy được bản tính thật của mình. Đây là bước đầu tiên và cốt lõi để bước vào con đường tu luyện.
Nhục Điền: "Ruộng thịt". Đây là một khái niệm khá đen tối trong một số truyện tu tiên, chỉ việc nuôi dưỡng con người hoặc yêu thú như cây trồng để thu hoạch các bộ phận cơ thể làm tài nguyên (luyện đan, làm thức ăn...).